![]() |
| Tập thơ Nỗi lan tỏa của ngày của Nguyễn Kim Huy. |
Thơ ấy xâm chiếm ta bằng một khoảnh khắc bất chợt cơn gió đồng, cái mùi hương ngòn ngọt mơ hồ của hoa dủ dẻ hay màu tím không phai không lẫn được của hoa mua.
Quê tác giả ở một vùng bán sơn địa huyện Núi Thành (Quảng Nam), nơi người dân phải vật lộn với mảnh đất khô cằn để bới đào những thực phẩm nuôi sống mình, nơi mẹ Huy: Mặt quay về phía nào cũng gió, nơi chị ruột Huy với: Lòng bàn tay nổi núi đồi/Với bao nương rẫy một đời chị qua. Từ một quê hương nghèo khó như vậy mà người làm thơ nhiều khi chỉ mong thơ mình được như cơn gió mát, được như một lóe lửa từ que diêm, được như “con diếc con rô” mùa tát đìa làm nguôi bao cơn khát thèm của bầy trẻ nhỏ.
Dõi theo thơ Nguyễn Kim Huy từ nhiều năm nay, thấy thơ anh ngày một đằm hơn, kiệm lời hơn, nhưng vẫn là một giọng thơ mộc mạc, biết mình muốn gì và cũng biết cái gì là hợp với tạng mình. Không như người đàn bà ở bài thơ Người đàn bà, thau nước và vầng trăng, Huy không nghĩ mình đã sáng tạo ra mặt trăng, không nghĩ mình quyết định sự tồn tại của mặt trăng hay thơ ca. Cứ kêu bâng quơ như con tu hú kia, kêu khi mùa màng chín rực những hy vọng bình thường của con người, để báo tin, hay đơn giản, để buông một tiếng thở dài, những “bâng quơ”, và có lẽ, cả những ham muốn bình thường nào đó.
Chiều xuống nhẹ như rơi rất chậm, và thơ cũng “rơi” như thế, chậm và lặng. Mùa ứa mật. Những gã ong bò vẽ/Bay vội vàng rối mắt vườn sau/Mùa nồng đượm, Bông hoa dủ dẻ/Thơm ngợp hồn suốt dọc bờ rào (Mùa xuân).
Nếu có lúc nào Kim Huy thèm những “cuộc đuổi bắt kiếm tìm”, thì thực ra, anh lại tìm được những điều mà mình đã có, những giọng nói mà mình đã quen, một lối đi mà mình không xa lạ. Anh đã chọn cách làm mới cho thơ mình bằng những khoảng lặng, bằng cách học để nén lại.
Không phải lúc nào anh cũng làm được điều đó, nhưng mỗi khi anh làm được, thơ anh lại thuyết phục tôi. Anh như muốn thơ mình “lan tỏa” bằng chính sự im lặng, sự im lặng từng giúp bao nhà thơ thoát hiểm, sau những vòng nguyệt quế và những lời ngợi ca ồn ào. Hãy như: Hạt lúa chín tròn công mưa nắng/Nấu nồi cơm thơm đến mùa sau.
Thanh Thảo
(Theo Thanh Niên)







