From: thanhthi To: [email protected] Sent: Wednesday, August 27, 2003 7:10 PMSubject: Gởi bạn Hiền
Chào bạn Hiền,
Mở đầu bức thơ Hiền muốn hỏi “mình nên kết thúc thế nào cho thật nhẹ nhàng và không phải hối tiếc gì về sau”. Nếu trả lời ngắn gọn thì tôi sẽ nói rằng: “Anh vẫn là người mà em yêu duy nhất”. Lời chia tay của anh ấy làm cho Hiền đau khổ từng đêm và Hiền đã trách anh sao gieo mối bẽ bàng. Nhưng Hiền có biết bao nhiêu lần anh ấy đã gửi lời sám hối từ cõi lòng vào những vần thơ mà anh ấy đã gửi cho Hiền chăng?
Không lâu trước đây mục tâm sự của VnExpress có đăng bài “Sao anh ấy vẫn chưa ngỏ lời”. Có lẽ đây cũng là tâm trạng của Hiền đó. Hai người đã trao trọn cho nhau một tình yêu cau trầu, nhưng một bên thì cứ mãi câu nệ mong chờ một câu nói nào đó để khẳng định rằng họ là của nhau. Hiền đang chờ đợi một câu xin lỗi, nhưng e rằng anh ấy có phải là độc giả của bức thư của Hiền không? Nếu có thể thì tôi xin thay mặt anh ấy nói câu xin lỗi với Hiền nhé. Vì nếu cuộc tình thanh tao này mà không thành thì chính tôi đây cũng cảm thấy nuối tiếc khôn nguôi.
Đã bốn năm rồi chẳng lẽ thời gian đó không đủ để chứng minh và khẳng định được con tim của anh ấy đang thuộc về ai sao? Dù cách biệt, nhưng tấm lòng son vẫn còn vương vấn bao năm. Nụ hôn ngày nào kết chặt lòng ái ân. Nói lời chia tay như tim gan ai xé, tôi nghĩ rằng nước mắt anh ấy rơi còn nhiều hơn là Hiền nữa đến nỗi phải lâm bệnh. Hiền ơi, đừng để lòng tự ái xóa nhoà tình nghĩa cũ.
Mối tình của Hiền đẹp như là huyền thoại. Tôi mong Hiền đem lòng vị tha xóa nhoà đi lòng tự ái để mối tình này mãi đẹp đến ngàn sau.
Chúc Hiền thật hạnh phúc bên chàng nhé.
Kính bút
Thanhthi






