Tâm sự của người mất cả gia đình trong vụ Beslan

Bức tranh do một con tin trẻ em vẽ sau vụ khủng hoảng Beslan.
Bức tranh do một con tin trẻ em vẽ sau vụ khủng hoảng Beslan.

Zinaida, vợ ông và cô con gái Madina chết trong vụ bắt cóc con tin hồi đầu tháng. Họ là hai trong số hàng trăm nạn nhân của cuộc tấn công liên quan đến cuộc chiến ở Chechnya.
Tumayev không thể làm gì, không lời cầu nguyện hay than khóc nào có thể lấp đầy sự trống rỗng vì mất đi người thân.
Mỗi đêm, ông ngủ trên giường của cô con gái.
“Có người hỏi tôi ’ông làm thế mà không sợ à?”, Tumayev, 44 tuổi, kể. “Tôi nói là tôi chẳng sợ gì cả. Nhưng thực ra những gì họ nói là đúng. Mỗi khi nằm đó, tôi nhìn thấy những điều rất lạ”.
Khi người dân thành phố nhỏ này vật lộn với nỗi đau, ở ngôi trường nơi con em họ ra đi đã trở thành nơi tưởng nhớ. Trống trải và đầy những mảnh vỡ, toà nhà đó giờ chất đầy những món quà cùng với các thông điệp cả bằng tranh trên các bức tường.
Tumayev chỉ là một trong số hàng nghìn người dân trong thành phố này đau khổ vì mất người thân. Ông kết hôn khá muộn, ở tuổi 34, với một giáo viên mẫu giáo và sự ấm áp của một gia đình đã khiến ông kinh ngạc và vui sướng.
“Tôi cho con gái tôi tất cả những gì cháu thích. Tôi không bao giờ nói không với cháu. Vợ tôi bảo tôi rằng phải nghiêm khắc không thì cháu sẽ không nghe lời, nhưng mà tôi không thể. Thỉnh thoảng vợ tôi mắng cháu nhưng tôi thì chưa bao giờ. Mỗi khi tôi đi làm về, cháu thường nhào đến và ôm lấy tôi”.
Tumayev cho biết bạn bè ông giục ông đi bước nữa sau khi mãn tang.
“Họ bảo với tôi rằng sau 40 ngày, hãy cưới vợ. Nhưng cho dù có kết hôn 10 lần nữa thì tôi cũng không bao giờ có được đứa con như thế, đứa con mà tôi yêu biết nhường nào và cháu cũng yêu tôi biết bao”.
Ông đã mang thi thể vợ và con gái ra khỏi ngôi trường ngay sau vụ thảm sát, dù thân thể họ cháy đen.
“Con gái tôi bị bắn vào đầu. Một chân cháu bị đứt còn chân kia gần như không dính vào người. Mặt cháu cháy đến mức khó thể nhìn ra. Tôi chỉ nhận ra con tôi bằng đôi hoa tai của cháu và một ít tóc, và tôi lập tức biết rằng đó là con mình”.
Tumayev dựng một bàn thờ nhỏ ở nhà, một chiếc bàn trên đó đầy chuối, táo và hoa toả sấy, bánh quy và những loại kẹo mà con gái ông yêu thích.
Căn hộ của ông dán đầy các bức ảnh của Madina, cũng như những bức tường của trường học số 1 dán đầy ảnh của những học sinh mất tích.
Ông lấy một cuốn album nhỏ từ trên giá sách xuống, lật giở từng trang một và giải thích về mỗi tấm hình mỗi khi có khách đến thăm.
“Con gái tôi đây này”, ông nói và chỉ vào bức ảnh một bé gái mặc váy đỏ. “Con tôi đấy, con gái tôi đấy. Bức này cháu chụp trên bãi biển. Đây cũng là con gái tôi, và đây nữa, đây nữa. Bức này chụp ở vùng nông thôn và bức này cũng thế”.
Ông tiếp tục lật giở cuốn album.
“Đây là bức chụp cháu ở Rostov, đây cũng thế. Bức này cháu chụp cùng với mẹ. Cháu rất cao, gần bằng tôi đấy. Con tôi đây, đây cũng là con tôi, đây cũng thế, đây cũng thế; bức này chụp cùng các bạn cháu, cô bé này cũng chết rồi. Còn trong bức ảnh này, cháu là người đang vẫy tay”.
“Mọi bức ảnh trong này đều có con gái tôi”, ông nói và đưa cuốn album cho vị khách. “Tôi không muốn nhìn vào đó nữa”.
Ngọc Sơn (theo NYT)

Close [X]
1gom
1gom