Nhà thơ Huy Cận 87 tuổi vẫn làm thơ tình

Nhà thơ Huy Cận.

“Tại sao lại nghĩ thơ tình chỉ dành cho những người trẻ tuổi, cho đến giờ tôi vẫn làm thơ. Tập thơ tình gồm 65 bài của tôi đã xuất bản và đến bây giờ tôi vẫn tiếp tục viết”, nhà thơ Huy Cận tâm sự. Thời gian làm mái tóc ông đã bạc trắng nhưng dường như phải ngả đầu trước tâm hồn trẻ trung của nhà thơ.
Nếu như trong Lửa thiêng, người ta nghĩ nhiều đến một Huy Cận cô đơn giữa sông dài trời rộng thì sau này, độc giả dễ gặp một chàng thi sĩ đa tình và với rung động xao xuyến đến ngẩn ngơ. Ông hoài niệm về những mối tình trước đây, ông viết về tình yêu hiện nay dành cho vợ, và cả một tình yêu mơ màng đâu nữa đang lẩn quất trong cuộc sống. Ta nhớ lại những mùa yêu quá khứ/ Hoa xưa tươi, môi xưa thắm bao nhiêu. Những mùa yêu quá khứ, những mối tình đẹp đã đi qua cuộc đời nhà thơ nay được cóp nhặt lại làm giàu có hơn tâm hồn ông. Nhưng không vịn vào kỷ niệm, màu hoa xưa tươi ngày nào chỉ thôi thúc ông sống hết mình với hiện tại.
Trong cuốn Hồi ký song đôi tập II, nhà thơ đã kể về những mối tình rất đẹp nhưng không thành, có mối tình đã thành rồi lại dang dở vì kháng chiến. Sau mỗi câu chuyện, người đọc thấy cái tình trẻ trung của người viết và cả nỗi niềm hoài niệm thật diệu vợi, xa xôi. Nhưng cao hơn thế, đằng sau nỗi buồn luôn ẩn hiện ngẫm suy, trăn trở về thân phận con người. Và khi trở về với hiện tại, Huy Cận lại dành cho người vợ của mình tình cảm thật trìu mến và biết ơn. Có lẽ là một giáo viên nên bà hiểu, sự đa cảm là một món quà trời cho người thi sĩ, bà chỉ hết lòng với người chồng của mình và tạo cảm hứng cho ông viết.
Người ta yêu thơ tình Huy Cận vì một người đã ngoài cái tuổi “thất thập cổ lai hy” mà vẫn có cái ngẩn ngơ của một chàng trai và diễn tả thật hay về điều đó. Giã từ, từ giã hoa ân ái/ Một nửa tàn phai một nửa tươi/ Môi cắn máu thâm cho khỏi khóc/ Yêu em anh lại ngẩn ngơ cười (Trách yêu) Ngay khi gửi bài thơ trách, ba hôm sau tác giả bài thơ nhận được thư trả lời: “Bài thơ hay quá nhưng đã đi nhầm địa chỉ, vậy xin trả lại bài thơ cho tác giả”. Và khi đọc lại bài thơ này, trong ánh mắt ông lộ rõ ánh long lanh xúc động, ông vui lắm vì bức thư trả lời này: “Mình trách yêu nhưng người ta không nhận có nghĩa là người ta khẳng định là có quên mình đâu”. Một “người ta” nào đó nhà thơ không nói rõ, nhưng quả thực nó làm cho cuộc sống thi vị hơn rất nhiều.
Với ông, thơ tình không chỉ là đặc ân cho tuổi trẻ. Là một trong hiếm hoi những nhà thơ lãng mạn thời kỳ 30-45 còn đóng góp, ông chứng tỏ với lớp nhà thơ trẻ sức sáng tác dồi dào của thế hệ đi trước. Nhưng Huy Cận vẫn dõi theo sáng tác của những cây bút trẻ. Họ viết về tình yêu, trăn trở nghĩ suy về cuộc sống, cũng như các chàng trai của năm 30 trước đây. Ông trân trọng cách tân, tìm tòi trong thơ họ nhưng vẫn cảm thấy một chút gì đó sự cách biệt với thế hệ đi trước. Ông nói “Ngôn từ của các bạn nhiều cái tế nhị, nhiều cách tân. Nhưng có một điều tôi thấy, thơ của các bạn bây giờ nhắc đến cái éo le nhiều quá. Quả thực trong đời rất nhiều cái éo le nhưng làm sao để thấp thoáng sau cái dang dở của bản thân mình để có sự ngẫm suy về thân phận con người”.
Sau lưng ông là một gia tài đồ sộ những tác phẩm văn thơ, nhưng trước mắt, ông vẫn rong ruổi đi tìm trong cuộc sống những tình yêu bình dị mà thật mơ màng. Và một ngày gần đây, độc giả sẽ được chiêm ngưỡng chân dung của nhà thơ qua toàn tập Huy Cận với 30 tập thơ và 10 tập văn xuôi. Cái bóng thơ của ông vẫn toả rợp và mỗi ngày một xanh tươi.
Thu Hà

Close [X]
1gom
1gom